14.4.16

MỖI NGƯỜI CÓ ĐẶC TÍNH KHÁC NHAU

Có câu nói nổi tiếng rằng: “Nhân gian không một ai xấu, chẳng qua vì người đó không biết trang điểm thôi”. Nếu tôi đã nghĩ rằng, những khuyết điểm của tôi thường mang lại sự phiền hà cho người khác, thì quả thật phi lý. Tôi nên dùng thời gian để cố gắng gia tăng những ưu điểm cho bản thân còn hơn là cứ lo nghĩ về những nhược điểm của mình.
Mặc dầu Thiên Chúa ban cho chúng ta mỗi người có một đặc tính riêng biệt nhau, nhưng trong chúng ta ai nấy đều bình đẳng. Cuộc sống này giống như một ngôi nhà, được xây lên bởi nhiều thứ vật liệu, trong đó có gạch, đá, cát, xi măng, sắt thép... Nếu người khác là một hòn đá cứng cáp, còn tôi là những hạt cát nhỏ bé, được trộn lẫn với nhau, cùng với xi măng, sắt thép.... để tại nên một chiếc cột, một bước tường vững chắc... Vai trò của ai cũng quan trọng cả, không ai hơn ai. Cũng giống như đồng xu một hào, hoặc đồng xu hai ngàn, nếu ném tất cả xuống biển, chỉ trong một thời gian sau tất cả đều bị phân hủy. Trừ phi có người vớt được đồng tiền lên để sử dụng mới thấy giá trị thực thụ của nó. Con người chúng ta cũng vậy, chỉ có ai biết rèn luyện bản thân, phát huy tiềm lực mình có, chúng ta mới có gia trị chân thật.
Thiên Chúa ban cho mỗi người điều gì cũng có giá trị, chẳng hạn sức khỏe, tài hoa, phẩm cách, sự năng nổ..., hơn nữa không ai có thể thay thế, hoặc so sánh được với những gì tôi có. Có thể Chúa ban cho tôi năm nén, ban cho người khác hai nén, hoặc người kia một nén. Nhưng Chúa ban cho tôi bao nhiêu không quan trọng bằng tôi biết sử dụng nén bạc đó như thế nào để làm lời, Chúa càng không muốn tôi đưa nén bạc đó chôn vùi xuống đất. Thiên Chúa tạo nên ta ai nấy đều có giá trị, chúng ta cần biết phát huy những khả năng mình có để mang lại lợi ích cho những người xung quanh.
Tóm lại, ai biết định hướng cho cuộc sống, thì không cần gì phải ngưỡng mộ người khác, chung ta nên tận dụng những gì mình có để kiến tạo một con người hữu dụng cho xã hội.

PHẢN TỈNH
1.        Nếu Thiên Chúa đã ban cho tôi mười triệu bạc, tôi đã làm lợi được bao nhiêu?
2.       Thiên Chúa đã ban cho tôi những tài năng hay phẩm chất tốt đẹp nào? Tôi có biết sử dụng nó hay mang nó “chôn” đi?
3.    Hãy phân tích về những Ưu điểm (Strength), Nhược điểm(Weakness), Cơ hội(Opportunity) và Nguy cơ(Threat) của bản thân.

DANH NGÔN
Sự sống của bạn chính là một món quá Chúa ban, bạn sẽ sử dụng nó thế nào đó là cách bạn hiến tặng lại cho Chiên Chúa. (Tục ngữ Đan Mạch)
Đốt nóng bản thân còn hơn để thân xác trở nên bị hủy hoại. (Dr Mackey)

THƯ GIÃN:
Đoán Xem Tôi Là Ai
Trong một trường đại học, giáo sư môn sinh học cho sinh viên thi học kỳ. Kỳ thi được diễn ra rất đơn giản, giáo sư mang đến lớp một con chim, lấy vải che hết toàn thân, chỉ để lộ ra đôi chân, giáo sư hỏi các sinh viên, nhìn đôi chân chim các bạn hãy trả lời đây là loại chim nào?
Cả lớp đang vắt óc suy nghĩ, nhưng có một bạn sinh viên ngồi gần bục giảng tỏ ra rất bối rối, anh đứng dậy, muốn đi ra ngoài. Giáo sư hỏi anh: “Anh bạn, anh đi đâu vậy, anh tên gì?” Cậu sinh viên này ngồi xuống, cúi nhìn đôi chân đầy lông của mình, rồi hỏi lại giáo sư: “Thầy đoán xem em là ai?”
Giáo sư giật mình, ngơ ngác. Cả lớp cười rồ lên.

Lm Ant. Phạm Trọng Quang, dịch theo Life Education

13.4.16

ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ






Một bài thơ đại ý như sau:

Cỏ, cho dù có nhỏ bé thế nào
Vẫn làm nên một bãi cỏ xanh

Mây, dù có mỏng manh làm sao
Vẫn chiếm lĩnh một khung trời cao thẳm.

Vâng, cỏ non hay đám mây cho dù có nhỏ bé thế nào vẫn chiếm một vị trí nào đó trong không gian vũ trụ, huống hồ chi con người, càng mang một vai trò rất quan trọng trong cuộc sống của mình.

Từ lúc tạo thiên lập địa, trên địa cầu đã có biết bao nhiêu tỷ người sinh sống, và cho đến hôm nay, thế giới vẫn còn hằng chục tỷ người, nhưng không có một ai hoàn toàn giống như tôi, bởi thế chúng ta mới nói rằng “tôi là người độc nhất vô nhị”. Khuôn mặt của tôi, giọng nói của tôi, không có một phiên bản nào khác. Tôi chính là tôi, bố mẹ tôi chính là người sinh ra tôi, không một ai khác. Bởi thế, “tôi rất đặc biệt, tôi thật đáng tôn trọng, tôi có giá trị riêng của mình”.

Thế nên, chúng ta không nên so sánh, không nên ghanh đua. Bởi vì, so sánh, ghanh đua dễ đưa đến phàn nàn, tại sao anh ta hơn tôi? Ghanh đua dễ dẫn đến ghen ghét, tại sao tôi không bằng cô ta? Mỗi ngày trước khi đi ngủ, nên xét mình, suy ngẫm những ý tưởng này, chắc chắn chúng ta sẽ cảm thấy vui hơn, tự tin hơn. Chấp nhận bản thân, bằng lòng với những gì mình có là bước đi đầu tin để kiến tại tính tự tin cho bản thân.

Cố nhân có câu: “Thiên bất sanh vô dụng chi nhân, địa bất trưởng vô căn chi thảo”, Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về tác phẩm của Ngài, và chỉ có tôi mới phát huy hết tiềm năng trong con người tôi, bởi vậy, từ bây giờ tôi phải quý trọng chính bản thân tôi, tôi cần đón nhận chính mình, nỗ lực hết mình, mọi sự hoàn toàn khác hẳn.

PHẢN TỈNH:

1.          Tôi có ấn tượng với câu nói nào nhất trong bản văn trên đây?
2.          Tính đặc thù của tôi là gì?
3.          Qủa thật, tôi là người độc nhất vô nhị, với tính cách, ngoại hình không giống ai? Vậy có điểm nào khiến tôi không hài lòng về chính tôi không? Tôi làm cách nào để đối diện với những nhược điểm đó?

DANH NGÔN:

“Tai hại lớn nhất của con người là coi thường chính bản thân mình” (Một nhà thơ)
“Sự tồn tại của tôi không phải ngẫu nhiên. Trên sân khấu, một người có thể có vai trò quan trọng nhất, đó chính là diễn chính mình” (Rechard Batt)

THƯ GIÃN:
Trong một trường đại học, sau giờ thi học kỳ, giáo sư bắt đầu thu gom bài thi, có 4 chàng sinh viên, vội vội vàng vàng chạy vào lớp, ấp a ấp úng nói với giáo sư: “Thưa thầy, chúng em đến muộn, có thể cho phép chúng em làm bài thi sau được không?”
Giáo sư nhìn bốn chàng sinh viên một lúc, rồi hỏi: “Tại sao các bạn đến giờ này mới tới?” Một trong bốn sinh viên thưa: “Chúng em hôm nay cả bốn cùng đến trường với một chiếc xe hơi, nhưng trên đường không may xe bị thủng lốp.”
Thầy giáo suy nghĩ một lúc rồi bảo: “Được, các anh ngồi xuống đi, tôi sẽ cho thêm một tuần để chuẩn bị.” Nghe vậy bốn chàng sinh viên sung sướng, còn nghĩ rằng sao giáo sư dễ bị lừa thế.
Một tuần sau, giáo sư cho bốn chàng sinh viên ngồi riêng ra, mỗi người một nơi, và phát đề cho họ. Giáo sư ra đề như sau: “Tuần trước trên đường đi tới trường, xe của các em bị thủng lốp phái trước hay phía sau, lốp bên trái hay bên phải.” Kết quả, mỗi người có một đáp án khác nhau, thế là cả bốn anh đều bị đánh trượt.

(Phạm Trọng Quang dịch từ Life Education)

7.4.16

一個說自己沒有聖召的神父

劉神父常常說自己沒有聖召,
確當了神父61年,
出生在戰亂的時代,
要進小修院修道必須­賣掉家裡的家產,
但是家裡很窮,
身體又不好,
聖召之路中斷了三次,
但他沒忘記與天主的­盟約,
一路走到現在94歲。






13.12.14

TRÒ CHUYỆN XUNG QUANH BÓNG ĐÁ VIỆT NAM


Ngày cuối tuần ngồi uống cà phê với mấy người bạn, và câu chuyện về bóng đá Việt Nam thua thê thảm trước Malaysia tại sân vận động Mỹ Đình Hà Nội lại được đưa ra bàn luận. Nhất là sau đó mọi người bắt đầu nghi ngờ có thể có sự dàn xếp tỷ số trong cuộc chơi này. Một người bạn cho rằng, có thể sẽ có một số cầu thủ liên quan cá độ sẽ phải chịu hình phạt nặng, hoặc có thể phải ngồi tù. Một số người bạn khác lại cho rằng, không thể có chuyện đó, chuyện bán độ ở Việt Nam diễn ra quá bình thường, với lại nếu có bị phát giác thì đút tiền là xong hết ha.

Hai cách suy đoán khác nhau, không biết ai đúng ai sai. Nhưng ai nấy đều nhấn mạnh Việt Nam ta chuyện gì xảy ra chẳng quan trọng, chỉ cần có tiền là giải quyết xong hết. Người Việt ta thời nay có câu “nói vậy mà không phải vậy”. Ông Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Việt Nam Lê Hùng Dũng sau trận thua cay đắng của đội tuyển đã tuyên bố với báo chí là sẽ đề nghị cơ quan pháp luật điều tra trận đấu, nhưng thực hư ra sao chẳng ai biết được đâu, chẳng qua lúc đó thấy giới hâm hộ quá bức xúc thì ông phải tuyên bố như vậy, hy vọng giúp vơi đi sự bức xúc đó của khán giả.

Ông Chủ tịch muốn nhờ cơ quan điều tra ư? Điều tra kết quả có chính xác không chẳng ai biết được. Điều này khiến chúng ta nhớ lại khi CP bị nghi gian lận tuổi, các phóng viện VTV đã có cuộc phóng vấn và điều tra tại quê hương anh, nhưng sau đó các phóng viên trẻ này đã bị “vùi dập” một cách tơi bời. Nhất là sau đó Bầu Đức đã “nhờ” Bộ Công An và Sở Tư Pháp xác định tuổi thật của CP, nhưng sau vài ngày Sở tư pháp chỉ nói một cách rất khôn khéo: “Chúng tôi xác định giấy khai sinh là thật”. Và thế là CHẤM HẾT.

Nói đến giấy khai sinh, ở Việt Nam ta ai muốn sinh ngày nào mà chẳng được. Một người bạn kể, trước đây anh ta thường tổ chức sinh nhật vào tháng tám, nhưng sau đó mới phát hiện ra ngày sinh chính xác của anh nhằm vào tháng sáu. Lý do tại sao vậy? Vì lúc lên 6 anh bắt đầu vào học lớp một, nhà trường hỏi giấy khai sinh nhưng gia đình chưa làm giấy khai sinh cho anh, thế là phải tới công an xã xin làm giấy khai sinh, công an xã hỏi bố anh ngày sinh của anh là ngày nào, bố anh chỉ nhớ mang máng anh sinh vào tháng sáu âm lịch. Anh công an xã bảo là “thôi, cứ cho nó sinh vào ngày hôm nay đi”, và ngày hôm đó tức là vào một ngày xx tháng tám.

Còn chuyện đổi CMND, thay hộ chiếu, đổi tên tuổi thì hết sức dễ dàng đối với người Việt chúng ta. Nhiều người đi làm ở nước ngoài, trốn ra khỏi hợp đồng làm tự do, bị bắt, về nước, sau đó đổi tên tuổi để trở lại đi làm. Tuy nhiên, nhiều nước như Mỹ, Đại Hàn, Nhật, Đài Loan và nhiều khác trên thế giới, bây giờ nhập tịch phải lăn vân tay nên người Việt có thay tên hay đổi tuổi cách nào, nếu đã là lưu vong thì không thể trở lại đất nước của họ để lao động được nữa.


Câu chuyện có vẻ còn rất dài, nhưng chúng tôi xin dừng ở đây. Và chúng ta chờ điều gì sẽ xẩy ra khi có kết quả của Cơ quan pháp luật. Hy vọng không có điều gì xấu xảy ra cho các cầu thủ, và để đừng làm buồn lòng những ai thật sự yêu mến bóng đá nước nhà. 

21.9.14

Giáo Phận Chaiyi Đài Loan lần đầu tiên tổ chức Ngày Quốc Tế Di Dân

Hôm nay, ngày 21 tháng 9 năm 2014,  là lần đầu tiên Giáo Phận Chiayi(Gia Nghĩa), Đài Loan chính thức tổ chức ngày hội của những người di dân (Migrants ' Day). Chương trình được tổ chức tại Trường Trung Học Công Giáo Phụ Nhân, bắt đầu bằng thánh lễ cầu bằng an cho người người di dân, do Đức Giám mục Giáo phận, Đức Cha Thomas Chung cử hành, cùng với sự tham gia đồng tế của gần 20 linh mục trong Giáo Phận. Sau đó là chương trình văn nghệ có tính văn hóa sâu sắc, được các bạn trẻ đến từ Việt Nam, Philippines, Inđô biểu diễn. Mặc dầu trời mưa bão nhưng đã có tối gần 300 người tham dự.

Giáo Phận Gia Nghĩa nằm trên địa bàn của tp Gia Nghĩa, huyện Gia Nghĩa, tp Vân Nam và huyện Vân Nam, có khoảng 20.000 cô dâu đến từ  Việt Nam. Đây cũng là một Giáo Phận có đông các linh mục người Việt, con số lên đến 13 linh mục.

Những năm trước đây các linh mục cũng đã tổ chức các chương trình sinh hoạt, và nhất là các thánh lễ giành cho  chính người Việt. Và do nhu cầu mục vụ, đầu năm nay Giáo Phận cũng đã thành lập một Ban mục vụ di dân, do cha Phê rô Nguyễn Văn Của làm trưởng ban.

Chương trình Ngày Di Dân hôm nay, mặc dầu là lần đầu tiên tổ chức nhưng nó đã mang lại rất nhiều niềm vui cho anh chị em người nước ngoài. Đây là một niềm động viên lớn lao đối với họ khi phải sống nơi đất khách quê người. Trong bài giảng Đức Giám mục cũng động viên mọi người: Chúng ta đều là anh chị em con một Chúa, mặc dầu chúng ta đến từ các nền văn hóa khác nhau, nhưng chúng ta đều có chung một người Cha, là Thiên Chúa. Cứ coi Gia Nghĩa như là quê hương và gia đình của chúng ta, mọi người xung quanh ta đây là anh chị em của với nhau. Chúng ta đừng ngại khó khăn, Thiên Chúa đã sai nhiều linh mục quê hương đến với chúng ta rồi,  ai trong chúng ta gặp khó khăn trong cuộc sống cứ đến với các ngài để được đông viên và hướng dẫn. 

Tạ ơn Thiên Chúa đã cho chúng ta gặp nhau. Hẹn gặp lại chương trình của năm sau.


  
 Tiết mục khởi đầu của nhóm trả đến từ Philippines




Cộng đoàn Việt Nam Douliu, tiết mục Trống Cơm


Tiết mục của cộng đoàn Việt Nam tại Chiayi


 Đức Cha Thomas Chung lên khán giả để chụp hình lưu niệm với nhóm



Cô Thắm về quê hương


6.9.11

Để Họ Được Lớn Lên

Tình cờ có dịp thăm lại một người bạn linh mục lâu năm xa cách, Cha Antôn Trần Văn Niên, hiện coi sóc Giáo xứ Phi Long Giáo Phận Vinh. Giáo xứ Phi Long thuộc xã Hưng Long, huyện Hưng Nguyên, tình Nghệ An, cách thành phố Vinh về hướng Tây Nam khoảng gần 20 cây số. Đây là một giáo xứ nhỏ về lượng giáo dân, nhưng các hộ gia đình lại trên những cồn cát dài trong lòng con sông Lam, con sông nổi danh của xứ Nghệ.

Vì nằm trong lòng sông nên Phi Long bị cô lập với thế giới bên ngoài bởi những con đê chống lũ. Phi Long vì vậy cứ mỗi năm khi đến mùa lũ người dân phải trải qua nhiều thử thách hiểm nguy. Phi Long tuy có năm giáo họ khác nhau nhưng chỉ có ít ỏi hơn một ngàn giáo dân.

Nói đến vị cha xứ trẻ, vì lâu năm không gặp lại, chúng tôi đã có dịp trò chuyện rất lâu với ngài. Theo lời kể của Cha Niên, thì đã hơn 26 năm nay Phù Long là giáo xứ thiếu vắng hình ảnh người mục tử. Vì thế đã có nhiều giáo dân bỏ đạo, thậm chí có nhiều tệ nạn xã hội xảy ra trong giáo khu. Ngài nói: khi về đây chỉ có một ngôi thánh đường được xây cất cách hơn mười năm, giáo dân tản mác, không có các hội đoàn và ít có những người hăng say phục vụ nhà Chúa. Về đây thấy cảnh tượng như thế, Cha Niên đã không hề phàn nàn hay cảm thấy phiền hà gì, ngài đã bắt đầu đi thăm, làm quen và động viên tinh thần bà con giáo dân, nhờ vậy mà nhận biết đời sống và phong tục của họ, tạo mối tương giao gần gũi với mọi người.

Sau một năm, dần dần ngài đã tạo được niềm tin giữa giáo dân với nhau, lấy lại một cuộc sống ổn định cho những người sinh sống ở đây. Ngài đã củng cố đời sống đạo của họ, đưa nhiều linh hồn khô khan trở về với giáo hội. Cha Niên quan niệm, mình sinh ra trong cảnh nghèo, làm linh mục, được bề trên chọn về đây sống với người nghèo, mình dễ hiểu và thông cảm cho đời sống của họ hơn. Đồng thời tìm cách giúp họ vượt qua khó khăn. Ngài nhấn mạnh, nhờ có sự hảo tâm của nhiều vị ân nhân trong và ngoài nước, vừa qua ngài đã xây dựng một ngôi nhà xứ khang trang, xây tượng đài Đức Mẹ, xây đền thánh Antôn, sửa sang cung thánh nhà thờ.

Cha Niên cũng đặc biệt quan tâm đến những người nghèo, người già, những người cô thế cô thân trong giáo khu. Nói chuyện với ngài lúc đó là mười hai giờ trưa nhưng có nhiều giáo dân vẫn đang giúp quét dọn khuôn viên nhà thờ, trong đó tôi thấy có một người thanh niên, anh trông còn rất trẻ nhưng thân hình lại rất suy nhược. Hỏi chuyện mới biết, anh thanh niên này lúc còn nhỏ gặp một người cha say sưa rượu chè, một người cha ưa bạo lực, nên đã đánh con đánh vợ, đánh tàn nhẫn đến mức miệng con bị méo một bên, hệ thống thần kinh bị ảnh hưởng trầm trọng nên bây giờ phải nói ngọng, thường bị ngất ngã trong nhà thờ. Năm nay anh thanh niên này đã ba mươi tuổi, cha anh đã chết, và mẹ thì lại đi ở làm công cho người ta nơi xa, có lúc một năm mới về một lần. Thấy cảnh đáng thương đó cha Niên đã dang tay trợ giúp, lo chăm sóc và nuôi cơm anh hằng ngày.

Còn nhiều câu chuyện cảm động khác tôi được lắng nghe nhưng không thể nào viết hết ra, chỉ muốn nói góm gọn một lời rằng, tạ ơn Chúa đã chọn một linh một nhiệt thành, giàu lòng nhân ái, sẵn sàng sống giữa người nghèo, chia sẻ với họ đời sống giản dị và rồi tìm mọi cách thế để cả thiện đời sống của họ, tất cả vì để họ được lớn lên, lớn lên về mọi mặt, thể xác và tâm hồn. Nguyện xin Chúa tiếp tục ban nhiều ơn lành và trí khôn ngoan cho người linh mục khả ái này của chúng ta, xin Chúa chúc lành cho đàn chiên mà ngài chăn dắt.
Lm. Antôn Phạm Trọng Quang, SVD

Sứ Vụ Truyền Giáo: Lời Cam Kết Của Thành Viên Phong Trào Cursillo

  Sứ Vụ Truyền Giáo: Lời Cam Kết Của Thành Viên Phong Trào Cu rsillo   1.       Dẫn nhập Buổi chiều ngày cuối cùng khóa “khóa ba ngà...